Image default
Tin Tức Tổng Hợp

Chà Và Hương – Lão yang hồ khétt tiếng giữa lằn ranh sáng tối, nhát daoo tự vẫnn & lời nhắn cuối cho mầm xanh võ Việt

Nhát daoo đầu tiên, “lãng khách” Chà Và Hương dành cho kẻ thù. Và nhát daoo cuối cùng, ông dành cho chính mình, để kếtt thúc đauu đớn, để rũ bỏ bụi đờii…

Trước năm 1975, “lãng khách” Chà Và Hương sống trong hai thế giới. Một là bóng tối, khi được biết đến như một yang hồ cộm cán khétt tiếng bên cạnh trùmm duu đãng từng thống lĩnh XHĐ Sài Gòn – ĐạiCa Thay huyền thoại. Hai là ánh sáng của võ đài, nơi Chà Và Hương “độc cô cầu bạii” với đòn chỏ trứ danh.

Dù là ở mảng tối hay mảng sáng của sự nghiệp, và phần trước của cuộc đời mình, Chà Và Hương (tên thật là Ngô Văn Hương) cũng đều được nhắc đến với sự nểsợ, kính phục, không chỉ bởi cặp chỏ huyền thoại của ông ít khi cho đối thủ đứng vững trên đài đến hiệp thứ hai, mà còn bởi những hành động nghĩa hiệp, đậm chất quân tử trong hành xử Yang hồ, bênh kẻ yếu, chốnng lại cường quyền…

Sau năm 1975, cuộc đời của “lãng khách” này được lật sang trang khác. Rửa tay gác kiếmm, ông lui về với nghiệp võ. Không còn là một võ sĩ bất khả chiến bại ngày nào trên võ đài, Chà Và Hương lặng lẽ truyền lại kiến thức võ học, kỹ năng võ thuật của mình cho những thế hệ nối tiếp, để rồi từng phải đứt từng khúc ruột khi đón tin từng học trò yêu của mình mấtt tích giữa ngàn khơi trên con đường vượt biên.

Bước qua nỗi đauu ấy, Chà Và Hương vẫn cặm cụi với nghiệp võ, để rồi ngày ông ra đi, vây quanh tiễn biệt ông là rất nhiều những đồng đạo trong giới võ thuật không chỉ của TP.HCM, mà cả nước. Họ cảm phục, quý mến và thương tiếc ông – người đến cuối đời vẫn cặm cụi dạy võ cho các học trò.

Nhưng trong ông, cái chất yang hồ ngày cũ chưa bao giờ phai màu. Ông từ chối đi Mỹ cùng vợ, không thích sống với con trai, chỉ thích nay đây mai đó với những người cùng chí hướng võ thuật. Những năm tháng cuối đời, ông ở với người con nuôi cũng là dân nhà võ ở Bình Chánh.

Nhưng trong ông, cái chất khí khái, hướng thiện cũng luôn chực chờ để trỗi dậy. Rửa tay gác kiếm, ông từ chối lời mời cùng sự biệt đãi của Năm Cam, để lui về bốc thuốc, dạy võ, sống một cuộc đời chẳng mấy khá giả, nhưng rũ sạch bụi yang hồ ngày cũ để làm một công dân lương thiện, một võ sư đóng góp không nhỏ cho phong trào võ thuật nước nhà, vừa dạy dỗ môn sinh, vừa góp công làm dày thêm kiến thức võ học cho các thế hệ đi sau.

Chất yang hồ khí khái, cùng mong ước cháy bỏng hướng về sự trưởng thành của võ thuật Việt Nam được huyền thoại Chà Và Hương gửi gắm cho lớp trẻ nước nhà chỉ hai tháng trước ngày ông ra đi mãii mãi: “Mình mong đám trẻ sau này cố gắng siêng tập, và có những tinh thần tốt để giúp đời, giúp những người nghèo khổ, đừng áp bức những kẻ yếu cô – như mình“.

Nhát dao đầu tiên trong đời, Chà Và Hương dành cho kẻ thù, và nhát dao cuối cùng ông tự dành cho mình. Nhát daoo chí mạnng cuối cùng ấy cũng đậm chất yang hồ – như ông vậy, là nhát daoo giải thoát ông khỏi cơn đau triền miên, cũng giải thoát cho những người thân của mình khỏi phiền lụy, khoổ sở khi phải chăm sóc ông.

Nhát daoo cuối cùng vung lên, võ sư Ngô Văn Hương – lão du đãnng Chà Và Hương, dành cho chính mình, để lại muôn vàn sự tiếcc nuối. Nhát daoo ấy đưa ông ra đi, nhưng cũng đưa ông trở về – về với quê hương Thanh Đa, Bình Quới, nơi ông được sinh ra và trải qua tuổi thơ, bỏ lại sau lưng một thời duu đãng hào hùng, bỏ lại những sàn đài với muôn vàn tiếng hò reo, cùng những học trò kính trọng ông hết mực…

Gần 60 năm về trước, có một nụ cười đã từng cứu Chà Và Hương trên võ đài. Nụ cười của chính ông. Trận đấu ấy ở Bến Tre, Chà Và Hương đụng độ Nguyễn Thành Tỉ – võ sĩ có cặp gối khiếp đảm. Ông lãnh trọn một gối “nặng như búaa bổ” vào trúng tiim, ngã văng vào dây đài. Tiim ông như ngừnng đập giây lát, rồi mới thoii thóp đập lại. Hai mắt tối đen như mực. May vịn được dây đài. Ông không nhìn thấy đối thủ, giơ tay thủ thế mà trước mắt tốii thui, nhưng miệng lại bất giác nở một nụ cười.

Đốii thủ biết thừa ông trúng đònn nặnng, nhưng khựng lại trước nụ cười ấy, không dám vào. Trận đấu ấy kết thúc hòa. Xuống đất, họ ôm nhau, từ đó kết tình huynh đệ…

Dưới suốii vàng, chắc hẳn giờ này ông cũng đang nở một nụ cười như thế, như gần 60 năm về trước.

Một cuộc đời như thế, có thể gọi là thanh thản?

Có không ít lý do để cả giới võ thuật lẫn yang hồ Sài Gòn nể phục và yêu quý Chà Và Hương. Nhiều người vẫn ngỡ ngàng với sự ra đi quá đỗi bất ngờ, quá đỗi bii thươnng của ông.

Theo nguồn thông tin từ một số người thân cận của Chà Và Hương – huyền thoại từng được cả giới võ thuật lẫn giang hồ Sài Gòn nể vì với đòn chỏ khiếp đảm một thời, cùng phong cách sống đầy nghĩa hiệp, chỉ vài ngày trước, võ sĩ lừng danh này đã cầm daoo tự đâm mình để ttự sátt giữa lúc đang trong cơn bạoo bệnnh. Ông được cứu ngay sau đó, nhưng những vết thươnng ấy là nguyên nhân khiến ông ra đi ngay trước ngày Noel 2020.

Tên tuổi Chà Và Vương gắn liền với huyền thoại “cặp giò Sáu Nhỏ, cặp chỏ Chà Và”. Đòn chỏ của ông đã khiến rất nhiều đối thủ phải gụcc ngã trên sàn đài, đa phần là ngay trong hiệp đấu đầu tiên. Nhưng tên tuổi của ông cũng gắn liền với một huyền thoại yang hồ Sài Gòn trước năm 1975 khác – Đạii Ca Thay.

Màn gặp gỡ định mệnh trước ngày ra đi

Vài ngày trước khi Chà Và Hương ra đi vào ngày 23/12/2020, ông được gặp lại “sư đệ” Mã Xuân Ba – người duy nhất từng đánnh bại được Chà Và Hương trên võ đài.

Cùng từng học võ của sư tổ Long Hổ Hội, từng là võ sĩ “bất khả chiếnn bạii” trên võ đài Sài Gòn trước năm 1975, song Chà Và Hương và Mã Xuân Ba chọn hai con đường hoàn toàn khác nhau khi bước vào đờii. Chà Và Hương chọn con đường yang hồ, sát cánh cùng Đạii Ca Thay cho đến ngày trùm yang hồ này bị bắt, đưa ra Côn Đảo rồi mấtt tích. Còn Mã Xuân Ba – vốn xuất thân là con nhà giàu, chọn cho mình cuộc sống an yên, không giao du với giới yang hồ.

Họ từng gặp nhau một lần duy nhất ở Phan Thiết. Đấy cũng là lần cả hai “bất đắc dĩ” phải lên đàii so tài, bởi ngày ấy, chẳng võ sĩ nào còn dám thácch đấu với cả hai. Vả lại, dù họ có đánnh với ai thì cũng không thể thu hút được khán giả, bởi người ta biết thừa Chà Và Hương cũng như Mã Xuân Ba sẽ chiến thắng. Hết cách, sư phụ Kid Dempsey của Chà Và Hương và Long Hổ Hội của Mã Xuân Ba đành cho hai cậu học trò cưng tiỉ thí.

Lần so tài ấy, Chà Và Hương là người duy nhất khiến Mã Xuân Ba phải lĩnh đòn. Bắt đầu từ cú kê cùi chỏ đỡ cú đá của Mã Xuân Ba, khiến ống đồng của võ sĩ này lủnng một lôỗ, máuu me lênh láng. Tiếp theo đó là đòn rờ ve “danh bất hư truyền” của Thiếu Lâm Nững Xị khiến Mã Xuân Ba noổ đom đóm, rácch má, máuu chảy mặn miệng.

Song rốt cuộc Mã Xuân Ba mới là người chiến thắng khi khiến Chà Và Hương dính liền hai đònn chân “búaa boổ” vào mặt. Đến cú đá thứ hai, Chà Và Hương đành chịu thua, đổ gụcc trên sàn đài.

Ngày gặp lại sau hơn 50 năm, Chà Và Hương bệnnh nặng, mồm méoo nói còn không rõ tiếng trên giường bệnnh, còn Mã Xuân Ba – tuổi đã 84, vẫn tếu táo khoe mình vẫn đủ sức “đi đường quyền”, chúc đối thủ từng ngaã dưới cướcc của mình ngày nào chóng khỏe để còn hàn huyên. Ai dè, đấy là lần cuốii cùng họ được nhìn thấy mặt nhau. Hai ngày sau, Chà Và Hương ra đi mãii mãii ở tuổi 80, theo Kid Dempsey, Mousetaza – hai huyền thoại của võ thuật Sài Gòn trước năm 1975, cũng là sư phụ của ông…

Kim Thiền

error: WP Content Copy Protection